Tìm kiếm

Tìm kiếm nâng cao

T

Các loại hoa bắt đầu bằng vần T

    (Page 1 of 2)   
    « Prev
      
    1
      2  Next »

    Hoa thạch nam vàng

    Hoa thạch nam, còn được gọi là thạch thảo (thảo vàng), chính là loài hoa nổi tiếng trong câu hát của Phạm Duy phỏng từ thơ của Guillaume Appolinaire: "Ôi ngát hương thời gian mùi thạch thảo".

    Loài hoa trong bài thơ vốn có màu tím, còn ở đây là thạch nam vàng: lộng lẫy và thanh tao...

    Cuối mùa hoa thạch thảo...

    Nắng đã thôi vàng trên cánh đồng thạch thảo tím những hoang vu. Về thôi em - anh gọi..

    Đêm Lon Chênh đong đầy sương rừng, gió núi. Sương rừng gió núi mang cái se se lạnh cuối thu. Trăng hơi chếch mái nơi hai ngọn núi úp mặt vào nhau. Trăng đêm đủ sáng để dội lại cái màu trăng trắng, tim tím của cánh đồng thạch thảo thấp thoáng dưới làn sương núi. Trăng lung linh. Đêm lung linh.

    Những khóm hoa thạch thảo lung linh. Hai gương mặt cũng trở nên hư ảo, huyền hoặc trong ánh mắt nhau..

    Nhớ một mùa hoa thạch thảo

    ...
    Rồi mùa hoa thạch thảo cuối cùng cũng hết thật. Một tuần sau tôi trở lại làng hoa, bói không đâu ra lấy một bông. Nhưng lạ lùng làm sao, càng không được trông thấy những bông hoa thạch thảo thật, trong tâm trí tôi lại càng hằn lên hình nét những bông hoa thạch thảo với màu tím ngát mông lung như khói. Câu hát về loài hoa thạch thảo cứ ngân nga mãi trong tôi, ám ảnh tôi mãi chẳng chịu rời. Cùng với câu hát đượm buồn nhưng đầy vẻ trong sáng, hình ảnh mảnh mai của cô - bé – hoa – thạch – thảo cũng hiện ra, đeo đẳng mãi bên tôi.
    ....
    Bước vào tuổi mười sáu, tự nhiên tôi có thói quen hay đứng tựa vào cửa nhìn người qua lại. Quầy bán hoa bên đường kia cũng làm tôi chú ý. Thường vào các buổi sáng, có một bọn con gái choai choai chừng mười ba mười bốn tuổi hay xúm xít quanh đó chọn mua hoa, cười nói râm ran...

    Hoa Phụng Tiên

    Truyền thuyết hoa Phụng Tiên

    Hoa Phụng Tiên hay có tên gọi dân gian là Hoa Móng tay. Loại hoa này có rất nhiều chủng loại và màu sắc khác nhau. Từ thuở còn bé tôi đã yêu biết bao loài hoa dại có vẻ đẹp dịu dàng này. Chúng tôi, những cô nhóc tinh nghịch và thích làm dáng đã quá quen thuộc với việc sử dụng những cánh hoa để làm cho móng tay mình trở nên đẹp hơn , dù chỉ là giả và quả của chúng để làm khuyên tai hay vòng tay. He he, nói đúng hơn nó chính là công cụ làm dáng của tụi tui đó. Thế nhưng thật sự tôi không biết rõ loài hoa dịu kỳ này có xuất xứ từ đâu, chỉ biết đằng sau nó là một câu chuyện khá buồn...

    Chuyện kể rằng:

    Ở một thôn quê xa xôi, có một người thợ cày nhân hậu tên là Mađara. Niềm vui duy nhất trong đời của bà thợ cày Mađara là cô con gái Rôta...

    Hoa Thiên Lý

    Truyền thuyết Hoa Thiên Lý

    Ngày xưa,, có một chàng trai thổi sáo rất hay. Hay đến mức, một con rắn lục mê tiếng sáo của chàng, đã quyết tâm tu luyện cho thành người để giành chàng làm chồng, mặc dù chàng đã có vợ. Lần ấy, sau một chuyến mang cây sáo trúc đi thổi thi và đoạt được giải nhất trở về, vừa đến đầu làng, chàng trai đã thấy người vợ trẻ vừa xinh, vừa hiền của mình ra đón. Chàng vui lắm, đâu biết đấy chính là con rắn lục đã biến thành người và đã giả dông giống y hệt vợ chàng từ vẻ mặt, lời nói đến dáng đứng, dáng đi… Về đến nhà, chàng trai bỗng rụng rời thấy một người vợ thứ hai bước ra… Chàng trai không còn biết ai là vợ thật của mình nữa. Hai người đàn bà trẻ giống nhau còn hơn cả hai giọt nước...

    Antigonon leptopus - Hai Sắc Hoa Tigôn - Thơ



    Hai Sắc Hoa Tigôn - TTKh


    Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
    Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
    Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
    Tôi chờ người đến với yêu đương

    Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
    Dải đường xa vút bóng chiều phong
    Và phương trời thẳm mờ sương cát
    Tay vít giây hoa trắng chạnh lòng

    Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
    Thở dài trong lúc thấy tôi vui
    Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ
    Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi

    Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
    Cánh hoa tan tác của sinh ly
    Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng
    Là chút lòng trong chẳng biến suy...

    Truyện ngắn "Hoa ti gôn"

    Truyện ngắn "Hoa ti gôn" của nhà văn Thanh Châu đăng trên tuần báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy

    “… Hoa leo ti gôn sắc đỏ, sắc hồng, sắc trắng năm nào cũng vậy, một mùa tàn lại một mùa nở. Nó chẳng giống lòng bất trắc của con người…” KHÁI HƯNG (Gánh hàng hoa)

    Sáng nào cũng vậy, hết giờ dạy vẽ ở trường Mỹ thuật về qua phố Tràng Tiền, họa sư Lê cũng không quên mua một bó hoa ti gôn. Đó là thói quen của họa sư mà không một người bạn hay người học trò thân nào là không biết rõ. Đến mùa hoa ti gôn nở nhiều nhất, trong nhà họa sư Lê người ta chẳng còn thấy một thứ hoa nào khác. Mà có người nào tẩn mẩn ngắt một nụ hoa nho nhỏ ấy xem kỹ, họ sẽ phải cho lời nhận xét của họa sư Lê là đúng: Hoa ti gôn hình quả tim vỡ làm mấy mảnh, màu hồng dịu như nhuốm máu đào. Rồi người ta phải tự hỏi thầm: “Tại sao họa sư Lê lại thích chơi cái thứ hoa trông như giấy ấy, để trong phòng quá một ngày đã rụng rồi? Chắc lại có điều tâm sự chi đây”...

    Truyền thuyết hoa Tigon (bản 2)

    Theo truyền thuyết Hy Lạp thì tiền thân của hoa Antigôn là một nàng công chúa xinh đêp con vua Ơđipơ và hoàng hậu Jocaxto. Ngày xưa ở vùng Thêbet, khi hoàng hậu Jocaxto sinh hạ hoàng tử Ơđipo thì nhà vua Laios được báo mộng rằng lớn lên hoàng tử sẽ giết vua cha và lấy hoàng hậu. Sợ hãi vua sai đem hoàng tử vứt bỏ một nơi thật xa. Ơđipơ được những người chăn cừu vùng Corintho đem về nuôi. Lớn lên, chàng trở thành một thanh niên tuấn tú, có sức khoẻ phi thường. Một lần vì bất hoà với một người đi đường, chàng không ngờ đó là vua cha của mình, chàng đã giết chết người đó.

    Lúc bấy giờ ở Thêbét, có một con quái vật đầu người mình sư tử (nhân sư) thường đến quấy nhiễu nhân dân. Vua Crêon, người kế nghiệp Laios trao giải thưởng: Hễ ai giết được con quái vật sẽ được truyền ngôi và lấy hoàng hậu làm vợ. Ơđipơ đã giết được con nhân sư và lên làm vua. Sau khi sinh hạ với Jocaxto được ba người con: một con gái tên là Antigôn và hai anh trai là Ereoclơ và Polynixơ, Ơđipơ được thần báo mộng về mối tình oan trái của mình..

    Hoa Tigon

    Ý nghĩa:

    Hoa tigôn trắng: Bạn đã lỗi hẹn, lần sau đừng thế nữa nhé!
    Hoa tigôn hồng: Tôi mong nhớ bạn, đau khổ vì không gặp khi đến thăm bạn.

    Truyền thuyết hoa Tigon (hoa tigôn)

    Câu chuyện xảy ra ở thành phố Athens.

    Theo truyền thuyết Oedipus Rex cho rằng Cadmus, người lập thành phố Athens, tức giận thần Apollo nên giết chết vị thần rắn. Thần Apollo tức giận nên có lời nguyền, dân Athens sẽ bị bệnh dịch cứ mưới năm sẽ có một trân dịch lớn, giết hại ngàn người. Cho đến ngày kia những đứa con của Camuds sẽ mắc vào lời nguyền nếu Laius (vua Thebes sau này) và vợ Jocasta khi nào sanh ra một đứa con mà chân có bớt đỏ màu máu thì chính đứa bé này ngày kia sẽ giết cha, rồi kết hôn với mẹ.

    Vua Athens, Laius, sau khi nghe tin vợ mình, Jocasta, sanh một bé trai khỏe mạnh, gót chân bé có một màu đỏ máu, trước rất vua mừng, nhưng chợt nhớ đến lời nguyền truyền kiếp trăm năm trước nên vua lo sợ sai tên hầu cận, đêm khuya phải đem đứa bé lên núi cao mà giết nó, rồi đem trái tim nó về trình diện cho ta.

    Người hầu cân nghe lời, nửa đêm đợi hoàng hậu ngủ yên, tên này mới bồng đứa bé, rồi cưỡi ngựa chạy về dãy núi cao. Dãy núi cao đó tên là Mt. Cithaeron. Đứa bé sơ sanh ngủ ngon lành, tên hầu cận không nỡ giết, nên giao bé cho một kẻ chăn cừu trên triền núi Cithaeron, rồi đem một trái tim cừu về trình diện vua Laius.

    Sự tích Hoa Trinh Nữ

    Thuở ấy, nhà nọ từng có hai kiếp đàn bà, cả hai kiếp đến lượt mình, đều chôn chân thờ chồng đi lính.
    Hai người đàn ông lần lượt ra đi, nhưng người về thì chỉ một. Người chiến binh dũng cảm ấy về làng trong tiếng tiền hô hậu ủng, xênh xang trong mũ áo vua ban và làm vẻ vang cho dòng họ. Nhưng khi đón chồng, người đàn bà thứ hai khóc thầm: “Cân đai, mũ áo, bổng lộc vua ban… tất cả đều đẹp nhưng mái đầu ta và ông ấy tự lúc nào đã ngả sang màu sương!…”

    Vậy nên, kiếp đàn bà thứ ba vừa lọt lòng và nhoe nhoe khóc, thì cả bà, cả bố và mẹ cô bé chắp tay: “Lạy Phật! Lại thêm một cái tội nữa. Nhưng lần này, chúng ta sẽ không gả nó cho bất kỳ một người lính nào đâu nhé. Hai đời, chúng ta đã đợi chờ đến bạc tóc, thế còn chưa đủ sao?”..

    (Page 1 of 2)   
    « Prev
      
    1
      2  Next »

    Like US






    Quảng cáo